[LVH] Kể lại đoạn trích Hoàng Lê nhất thống chí của Ngô Gia Văn Phái

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

2.1. Mở bài

Giới thiệu về tác giả, tác phẩm Hoàng Lê nhất thống chí, trích đoạn hồi thứ 14: Đánh Ngọc Hồi, quân Thanh bị thua trận bỏ Thăng Long, Chiêu Thống trốn ra ngoài.

2.2. Thân bài

a. Quân Thanh chiếm Thăng Long, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế:

+ Vua Nguyễn Huệ hành động mạnh mẽ, quyết đoán

+ Nghe tin giặc chiếm Thăng Long không hề nao núng mà đích thân chinh cầm quân đi đánh.

+ Trí tuệ sáng suốt, nhạy bén làm được nhiều việc lớn chỉ trong một tháng.

b. Cuộc hành quân thần tốc và chiến thắng lẫy lừng của vua Quang Trung:

+ Hoàng đế Quang Trung lẫm liệt khi ra trận, dụng binh như thần.

+ Ý chí quyết thắng và tầm nhìn xa trông rộng, tổng chỉ huy chiến dịch thực sự.

c. Sự đại bại của quân tướng nhà Thanh và tình trạng thảm hại của vua tôi Lê Chiêu Thống:

+ Quân Tây Sơn đánh đến nơi, tướng thì sợ mất mật, quân lâm trận thì xin hàng hoặc bỏ chạy.

+ Lê Chiêu Thống và bề tôi trung thành đặt vận mệnh đất nước và kẻ thù xâm lược, chịu số phận bi thảm của kẻ vong quốc.

2.3. Kết bài

Nêu cảm nhận về hình ảnh người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ và sự thảm bại quân Thanh cũng như số phận bi đát của Lê Chiêu Thống.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Kể lại đoạn trích Hoàng Lê nhất thống chí

Gợi ý làm bài

3.1. Bài văn mẫu số 1

Ngay khi nghe tin quân Thanh chiếm đóng Thăng Long, Nguyễn Huệ giận lắm, họp các tướng sĩ định thân chinh đi ngay nhưng được các quần thần khuyên nên để yên kẻ phản trắc và giữ lấy lòng người sau đó mới đem quân ra dẹp loạn ngoài Bắc. Bắc Bình Vương nghe phải liền cho đắp đàn ở núi Bân, tế cáo trời đất rồi lên ngôi hoàng đế lấy niên hiệu Quang Trung. Lễ xong thì hạ lệnh xuất quân, đúng ngày 25-12-1788 (âm lịch). Trong vòng một tháng xuất quân ra Bắc, trên đường đi Nguyễn Huệ đã làm được nhiều việc lớn như: đốc suất đại binh, tuyển mộ quân lính, mở cuộc duyệt binh lớn ở Nghệ An, hoạch định kế hoạch đánh giặc và cả kế hoạch đối phó với nhà Thanh sau chiến thắng. Lời phủ dụ của vua với quân lính ở Nghệ An:

– Quân Thanh kéo sang đánh chiếm, mưu đồ lấy nước Nam đạt làm quận huyện. Để phá vỡ âm mưu thâm độc của chúng, các ngươi hãy cùng ta đồng tâm hiệp lực để làm nên sự nghiệp lớn.

Sau đó đêm 30 tháng chạp đã tiến quân ra Thăng Long, vua Quang Trung tổ chức quân sĩ, tự mình thống lĩnh tiến công, cưỡi voi đi đốc thúc và xông pha, bày mưu tính kế. Dưới sự lãnh đạo tài tình của vua Quang Trung, đội quân đã đánh thắng áp đảo kẻ thù, bắt sống quân do thám của địch ở Phú Xuyên, vây kín làng Hà Hồi, công phá đồn Ngọc Hồi, khí thế của quân ta khiến cho kẻ địch khiếp sợ. Tướng thì sợ mất mật tìm đường tháo chạy, lính thì xin hàng rồi giày xéo lên nhau mà chét, quân sĩ các doanh nghe tin đều hoảng hồn tan tác bỏ chạy. Vua Lê Chiêu Thống và lũ quan bán nước phải chạy bán sống bán chết, cướp cả thuyền dân để qua sông chịu đói khát suốt cả mấy ngày mới trốn chạy được.

Cuối cùng quân Tây Sơn giành thắng lợi, vừa đánh đuổi quân Thanh lại dẹp yên lũ vua quan phản nước hại dân. Chiến công lẫy lừng của vua Quang Trung là niềm tự hào lớn lao của cả dân tộc.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Lịch sử Việt Nam là lịch sử của những cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm. Đó là những lần đánh tan quân Nguyên – Mông xâm lược của vua tôi nhà Trần, là chiến thắng Bạch Đằng lẫy lừng của Ngô Quyền. Và đặc biệt là chiến công thần tốc của vua Quang Trung – Nguyễn Huệ. Em đã được đọc trận chiến này trong hồi thứ 14 của tác phẩm “Hoàng Lê nhất thống chí”

Quân Thanh viện cớ sang trợ giúp triều đình nhà Lê, dẫn quân xâm lược, chiếm đóng nước ta. Quân Thanh sau khi chiếm đóng lập tức trở nên ngạo mạn, gây ra rất nhiều tội ác. Vì được vua Lê nhượng bộ nên chúng ra sức vơ vét của cải nhân dân ta, ăn chơi, hưởng thụ. Do đó, đất nước ta đã phải rơi vào ách đô hộ, nhân dân phải chịu cảnh lầm than, khổ cực. Quả thật đáng thương xiết bao!

Bọn quân tướng nhà Thanh do chiếm đóng quá dễ dàng nên chúng không hề phòng thủ. Lợi dụng điều đó, Nguyễn Huệ vừa mới nhận tin, lập tức quyết định thực hiện 1 cuộc chiến thần tốc quét sạch quân Thanh ra bờ cõi nước Nam. Nguyễn Huệ tế cáo trời đất rồi lên ngôi hoàng đế, niên hiệu là Quang Trung. Vua Quang Trung tự mình đốc suất đại binh cả đường thủy lẫn đường bộ, ngày đêm không nghỉ. Ngày 28 đến Nghệ An, ông tìm gặp La Sơn Phu tử Nguyễn Thiếp xin ý kiến. Nghe xong, vua Quang Trung mừng lắm, lập tức mở cuộc chiêu binh, tuyển thêm lính, cứ ba suất đinh lấy một suất lính. Hành động ấy cho thấy ông là 1 vị vua quyết đoán, nhanh nhạy, biết trọng người tài. Vua còn khích lệ tinh thần các chiến sĩ. Hôm sau, khi hội quân ở Tam Điệp, ông đã thưởng phạt các binh lính một cách hợp lí. Ông đã dùng tội biến thành cơ hội để sửa chữa, Đúng là một con người anh minh, sáng suốt, có tầm nhìn xa trông rộng, biết dùng người! Vua Quang Trung đề ra chiến lược, vạch ra kế hoạch cụ thể, chia quân ra thành 5 đạo: tiền, hậu, tả, hữu và trung quân. Ông phân quân cũ cho các tướng còn tự mình chỉ huy số quân mới tuyển để những người lính mới yên tâm chiến đấu, cho binh lính, cho tướng sĩ ăn Tết sớm và xuất quân vào ngày 30 Tết.

Quân Tây Sơn tiến đến sông Gianh, đánh tan tác quân Thanh. Đội quân thần tốc tiến lên bắt gọn đám quân Thanh do thám. Do đạo quân Tây Sơn hành quân nhanh và các đám quân do thám bị bắt, quân Thanh từ Hà Hồi tới Thăng Long không biết gì về cử động của quân Tây Sơn. Nửa đêm mồng 3, quân Tây Sơn tiến đến làng Hà Hồi. Dưới sự lãnh đạo tài tình của vua Quang Trung, quân vây kín làng rồi sai bắc loa kêu gọi quân Thanh đầu hàng. Quân Thanh bị bất ngờ, sợ mất vía trước sự áp sát quá nhanh của quân Tây Sơn, không kịp kháng cự, vội vàng ra hàng và để mất hết lương thực, khí giới vào tay quân Tây Sơn. Càng về sau, vua Quang Trung càng chứng tỏ được tài dụng binh như thần, cách đánh giặc đầy mưu trí, khéo léo, vừa không làm tổn thất lực lượng, vừa giành được thắng lợi nhanh chóng. Vua Quang Trung truyền lấy 60 tấm ván ghép vào nhau, cứ ba tấm thành một bức, bên ngoài lấy rơm dấp nước phủ kín.

Sau đó, cứ 10 người thì cầm 1 bức, lưng giắt dao ngắn, 20 người khác cầm binh khí theo sau, dàn trận thành hình chữ “nhất”. Đội quân trông rất hùng hậu, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiếp sợ. Vua Quang Trung oai phong, lẫm liệt đích thân đốc thúc đại quân, tiến sát đến đồn Ngọc Hồi vào mờ sáng mồng 5 Tết. Quân Thanh chống trả kịch liệt, nổ súng bắn ra, lợi dụng hướng gió Bắc, tung khói lửa về hướng quân Tây Sơn. Nào ngờ, trời đột ngột đổi gió khiến quân Thanh tự làm hại mình. Quả thật, sự chính nghĩa của quân Tây Sơn đã khiến trời cũng phải động lòng giúp đỡ. Chống trả không nổi, chúng bỏ chạy tán loạn, giày xéo lên nhau mà chết. Thái thú Sầm Nghi Đống vì nhục mà thắt cổ chết. Với khí thế như vũ bảo, quân Tây Sơn truy kích quân Thanh đến cùng, lùa voi giày đạp chết đến hàng vạn người.

Giữa trưa hôm ấy, vua Quang Trung tiến binh đến Thăng Long rồi kéo vào thành. Tôn Sĩ Nghị và bọn vua tôi nhà Lê không hay biết gì, vẫn cứ vui chơi, yến tiệc linh đình. Đến mồng 4, chúng mới nhận được tin cấp báo từ đồn Ngọc Hồi. Khi quân Tây Sơn tràn vào, sợ mất mật, ngựa không kịp đóng yên, người không kịp mặc áo giáp, vội vã bỏ trốn. Mất đi người cầm đầu, quân Thanh không tránh khỏi sự hoảng loạn, mạnh ai người nấy chạy, tan tác như ong vỡ tổ. Vua quan nhà Lê cũng chịu chung số phận bi thảm, phải rời bỏ đất nước, chạy trốn sang Trung Quốc. Như vậy, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, quân Tây Sơn đã giành thắng lợi to lớn, quét sạch bọn xâm lăng, giữ yên bờ cõi, đem lại độc lập cho nước nhà.

Chiến công thần tốc đại phá quân Thanh đã ghi một dấu ấn vẻ vang, đã viết thêm một trang vàng chói lọi cho lịch sử nước nhà. Qua đó, ta thấy được sức mạnh đại đoàn kết của quân nhân ta và hình ảnh người anh hùng áo vải Quang Trung – Nguyễn Huệ. Ông cha ta đã có công giữ nước chống giặc ngoại xâm, thế hệ chúng ta ngày nay phải gìn giữ và xây dựng đất nước ngày càng phát triển hơn.

———-Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp———–



LamVanHay.Com

Leave a Message

Registration isn't required.