[LVH] Miêu tả chân dung một người bạn thân của em

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài:

– Dẫn dắt, giới thiệu khái quát về người bạn sẽ miêu tả.

b. Thân bài:

– Hoàn cảnh quen biết: hàng xóm, bạn cùng lớp…

– Miêu tả ngoại hình

  • Chiều cao, cân nặng
  • Dáng người, khuôn mặt
  • Đặc điểm nổi bật nhất của người bạn.

– Miêu tả tính cách: hiền lành, chăm chỉ…

– Đánh giá về người bạn của mình.

c. Kết bài:

– Tình cảm, thái độ dành cho người bạn của mình.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết bài văn miêu tả chân dung một người bạn thân của em.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Mỗi chúng ta, sinh ra và được bao bọc trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Nhưng may mắn hơn, khi lớn lên, chúng ta lại gặp được nhiều người khác trong cuộc đời. Một trong những người đó là bạn bè. Tôi cũng rất may mắn vì có một người bạn tốt, bạn nữ đáng yêu tên Mai Anh.

Mai Anh là người bạn thân của tôi, chúng tôi được xếp ngồi cạnh nhau từ khi học lớp 1 đến tận bây giờ. Cũng giống như tôi, năm nay, Mai Anh mười ba tuổi. Tuy đã lên lớp 7 nhưng dáng người cô bạn thì giống như học sinh tiểu học. Thấp hơn tôi hẳn một cái đầu, mọi người gọi Mai Anh là cây nấm lùn lớp.

Nhưng Mai Anh rất xinh xắn và đáng yêu. Thân hình nhỏ xinh xinh xinh. Khuôn mặt tròn trịa, nước da trắng và hai má phúng phính mũm mĩm, hồng hào như bánh bao. Không giống như tóc tôi đen láy mà tóc Mai Anh màu nâu hạt dẻ, từ khi sinh ra đã như vậy. Cô bạn thường thắt bím, vừa năng động vừa dễ thương. Đôi mắt Mai Anh to, đen lay láy hiện lên sự thông minh và hoạt bát. Cái mũi cao, đôi môi chúm chím rất hay cười. Đặc biệt khi cười rộ lên, trên khuôn mặt bánh bao sẽ thấp thoáng má lúm đồng tiền và hai cái răng khểnh trắng tinh, mỗi lần như vậy tôi đều nhéo nhéo má của Mai Anh.

Mai Anh không điệu đà mà ăn mặc rất giản dị, thường chỉ đi đôi giày thể thao nhỏ màu trắng, hai cái chân ngắn lắc lắc như con thỏ nhỏ. Trên mái tóc mượt mà cũng chưa bao giờ đeo thêm nơ cài tóc hay đồ trang sức nào khác, chỉ dùng dây buộc tóc thắt bím gọn gàng. Mỗi khi cô bạn chạy nhảy, bím tóc cũng tung tăng lắc lư theo rất sinh động. Vì vẻ ngoài nhỏ nhắn và có phần trẻ con của Mai Anh, chúng tôi hay xoa đầu cô bạn. Bam đầu Mai Anh giận lắm nhưng lâu dần cũng quen chỉ bĩu môi thôi. Tuy ngoại hình nhỏ nhắn nhưng Mai Anh lại là lớp trưởng lớp tôi, học rất giỏi và đặc biệt gương mẫu, suy nghĩ cũng chín chắn hơn bạn bè đồng trang lứa như chúng tôi nhiều.

Mai Anh tuy rất nghiêm túc và có vẻ khắt khe khi quản lý lớp tôi nhưng tính cách cô bạn rất cởi mở, thân thiện. Lúc nhận lớp, Mai Anh là người chủ động giúp lớp tôi làm quen với nhau. Học giỏi nhưng không bao giờ tỏ ra kiêu căng, ngạo mạn, lúc nào cũng khiêm tốn và không ngừng cố gắng vươn lên tốt hơn. Ở lớp, nhiều lần chúng tôi hay thắc mắc bài vở, dù bận học bài, Mai Anh vẫn sẵn sàng giúp đỡ, giảng đến khi chúng tôi thật sự hiểu mới thôi. Những bạn học tập yếu, bạn luôn quan tâm và nâng đỡ. Thành tích môn tiếng Anh của tôi ban đầu rất tệ, tôi cứ tự ti và lo lắng mãi. Mai Anh biết được liền kèm cặp, khích lệ tôi, ngày nào cũng động viên, truyền động lực cho tôi. Nhờ vậy mà tôi dần trở thành học sinh khá. Các hoạt động của lớp, Mai Anh luôn là người chủ động xung phong, cả lớp tôi và các thầy cô đều yêu quý cô bạn.

Ở lớp là học trò giỏi, ở nhà, Mai Anh cũng là người con ngoan. Nhìn nhỏ con vậy thôi chứ bạn khỏe lắm, lần nào vật tay tôi cũng thua thảm hại. Hơn nữa, Mai Anh cũng rất chăm chỉ nên bố mẹ Mai Anh rất tự hào về con gái mình. Tuổi còn nhỏ nhưng Mai Anh thông minh và hiểu chuyện như người lớn, luôn chủ động giúp đỡ bố mẹ công việc nhà và chủ động học tập, không bao giờ để người lớn phải nhắc nhở, đỗ thúc. Nhà Mai Anh cũng ở gần nhà tôi nên từ ngày còn bé tôi đã thấy bạn lễ phép, ngoan ngoãn.

Cùng lớn lên và chơi chung với nhau hơn mười năm, tình cảm của chúng tôi không chỉ là tình bạn thân thiết mà còn giống như tình chị em ruột thịt trong nhà. Chúng tôi cùng nhau đến trường, cùng đón sinh nhật với nhau, kể cho nhau nghe những chuyện bí mật mà chỉ hai đứa mới biết, chia sẻ với nhau về những dự định và ước mơ, hoài bão giúp đỡ động viên nhau tiến bộ từng ngày. Những lần tôi buồn bực không vui, than thở đủ điều, Mai Anh đều yên lặng, kiên nhẫn lắng nghe rồi trao cho tôi một cái ôm ấm áp, tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Chúng tôi gắn bó với nhau như hình với bóng.

Mỗi lần chuyển cấp, chúng tôi lại có thêm những người bạn mới, nhưng với tôi Mai Anh là người bạn đáng quý nhất. Tôi cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc khi gặp gỡ và kết bạn cùng Mai Anh, Mai Anh không chỉ là bạn thân mà còn là chị em tốt, là tấm gương để tôi học tập và noi theo. Tôi luôn cố gắng trân trọng và giữ gìn tình bạn đẹp của chúng tôi, trân trọng người bạn tốt, người bạn quan trọng trong cuộc đời mình.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Diệp Anh là người bạn mà em yêu mến nhất, người bạn đã học với em từ suốt năm học lớp ba.

Dáng người Diệp Anh dong dỏng cao, khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của bạn hễ ai nhìn đến cũng thấy đáng yêu. Nước da ngăm ngăm đen. Mái tóc dài óng ả. Cặp mắt đen láy lúc nào cũng mở to, tròn xoe như hai hòn bi ve. Chiếc mũi hếch và cái miệng rộng luôn tươi cười để lộ hai hàm răng trắng bóng. Ở Diệp Anh khi nào cũng toát lên vẻ năng động, tự tin, hóm hỉnh và hài hước nên rất dễ mến.

Diệp Anh rất hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong giờ ra chơi, chỗ nào sôi động nhất là ở đó có Diệp Anh. Chúng em thường tụ tập nhóm ba, nhóm bảy ngồi xung quanh bạn Diệp Anh để nghe bạn kể chuyện. Mở đầu câu chuyện, Diệp Anh vẫn thường hay kể: “Cái hồi xưa ấy, đấy, cái hồi ấy, cái hồi mà bà tớ chưa sinh ra mẹ tớ ấy …”. Chỉ nghe có đến thế thôi là chúng em đã thấy buồn cười đến nỗi không thể nhịn được rồi mà cái mặt Diệp Anh vẫn cứ tỉnh như bơ. Đặc biệt, Diệp Anh có một trí nhớ rất tốt. Những câu chuyện đã đọc hay đã nghe, Diệp Anh đều nhớ như in và kể lại bằng đúng giọng nhân vật nên rất cuốn hút và sinh động. Một mình Diệp Anh đóng đủ các vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười đến vỡ bụng.

Diệp Anh luôn luôn làm ra những trò chơi thú vị. Bạn thường hay chơi cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu tiếng dê be be nghe rất ngộ nghĩnh. Diệp Anh thường biểu diễn tiếng hát, tiếng ngựa hí và con sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, Diệp Anh đều được hoan nghênh nhiệt liệt và gây ra những trận cười nứt nẻ.

Không chỉ là các bạn gái mà cả các bạn trai ngoài và trong lớp đều yêu mến bạn Diệp Anh. Nhưng thật không may, hai tuần trước đây, một tai nạn giao thông đã cướp đi tính mạng của người bạn mà chúng em yêu quý. Dù biết bạn đã khuất nhưng chúng em vẫn cứ coi như bạn vẫn sống và làm việc cùng chúng em, bây giờ bạn đang thi đỗ vào trường Amsterdam và đi du học rồi. Cô giáo vẫn gọi bạn đứng lên đọc bài và vẫn cứ lấy cơm, lấy gối cho bạn ăn học. Rồi mai đây phải xa mái trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo nhiều kỷ niệm cùng với những yêu mến của cả lớp với bạn Diệp Anh.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–



LamVanHay.Com

Share:FacebookTwitterLinkedin
Warning: Trying to access array offset on value of type bool in /var/home/edulodos/public_html/lamvanhay.com/wp-content/themes/lvtheme/lib/functions/social.php on line 119
PinterestEmail

Leave a Message

Registration isn't required.