[LVH] Tả một ngày mùa đông mưa phùn, giá rét mà em biết

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài: 

– Giới thiệu cảnh mùa đông. Ví dụ: Một năm có 4 mùa, mùa mà em thích nhất trong 4 mùa là mùa đông. Mùa đông dù giá lạnh nhưng mùa đông mang đến một sự ấm áp trong lòng và vẻ đẹp riêng của mình. Mùa đông qua đi thì mới có mùa xuân, mới có sự đâm chồi nảy lộc, chính vì vậy mà mùa đông mang một ý nghĩa rất lớn.

b. Thân bài: 

* Tả cảnh bao quát mùa đông:

– Mùa đông rất lạnh và mưa nhiều

– Cây cối rụng lá, trơ trụi chuẩn bị nảy chồi

– Con người co rúm, mặc áo khoác lạnh

– Con vật nằm im một chỗ

* Tả chi tiết cảnh mùa đông:

– Cảnh mùa đông vào buổi sáng:

  • Sáng sớm sương bao quanh
  • Có vài hạt mưa lâm râm không dứt
  • Mọi người ai cũng trùm kín mít để đi làm
  • Những chú chím co rúm trong tổ
  • Những cành cây đọng những giọt nhưng đôi khi rơi lã chã
  • Mặt đường đầy nước

– Cảnh mùa đông vào buổi trưa:

  • Sương sáng đã tan hết
  • Trời hơi hừng hừng sáng hơn lúc sáng
  • Mưa vẫn không ngừng rơi
  • Cây cối vẫn đọng mưa
  • Mọi người ra đường ít hơn khi sáng
  • Mặt đường ươn ướt nước mưa

– Cảnh mùa đông vào buổi chiều:

  • Mọi người đi làm về, đường phố tấp nập
  • Cây cối vẫn trơ trụi
  • Có những chú chim đi tìm thức ăn về tổ
  • Ngoài đường xe cộ tấp nập
  • Mưa vẫn rơi

c. Kết bài: 

– Nêu cảm nghĩ của em về cảnh mùa đông.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Bằng một bài văn ngắn em hãy tả một ngày mùa đông mưa phùn, giá rét mà em biết.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Mỗi năm có bốn mùa là mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, và mùa đông. Mỗi mùa sẽ có một đặc điểm riêng, một nét gì đó để chúng ta dễ dàng nhận ra nhất. Nhưng có lẽ, mùa đông là mùa khiến em cảm thấy đặc biệt nhất, thích thú nhất. Em thích cảm giác lạnh buốt khi những cơn gió bắc ùa về, em thích cái quang cảnh mưa phùn thấm ướt nhẹ trên vai áo. Mùa đông đang bắt đầu.

Hôm nay là thứ bảy,một ngày cuối tuần hạnh phúc, em không phải vội vàng để dậy chuẩn bị cho kịp giờ đi học, không phải í ới xin mẹ cho nghỉ học vì trời lạnh. Và đây là thứ bảy đầu tiên của mùa đông năm nay, hôm nay ngoài trời chỉ có mười ba độ, nằm trong chăn ấm, nghe tiếng gió đang như chực ùa vào qua khe cửa mà không muốn ra khỏi giường. Vừa đặt chân bước ra khỏi thềm nhà em mới cảm nhận rõ mùa đông đã về thật rồi.

Ngoài trời, mưa phùn vẫn đang rơi rả rích, thấm nhẹ nhàng qua từng tán cây, kẽ lá, cơn mưa đã được kéo dài từ tối hôm qua đến tận bây giờ, cơn mưa không quá lớn nhưng đủ khiến người ta cảm nhận được cái lạnh buốt thấu xương. Thật hạnh phúc vì hôm nay mình được nghỉ.

“Bự xinh, mặc đồ đẹp đi con, lên ngoại trông quán để mẹ và bà đi có việc”. Em “Dạ…” một từ dài thượt. Mỗi khi bị mẹ gọi là bé Bự em lại thấy chút tự ái. Nhưng cũng phải tự lê từng bước vào phòng, tìm những bộ quần áo ấm nhất để mặc vào. Một lúc sau, hai mẹ con lên xe đi đến nhà bà. Mặc chiếc áo mưa trong suốt, em ngắm được toàn cảnh phố phường mùa đông. Thật là thích. Các con phố như đang được tắm táp bởi cơn mưa, phủ lên mình một màu trắng xám mịt mờ đầy ảo ảnh. Từng dòng xe đi ngang qua nhau, ai ai cũng khoác lên mình những chiếc áo mưa đầy màu sắc, vàng, đỏ, cam, xanh,…đã khiến mùa đông trở nên ấm áp hơn một phần nào. Các ngôi nhà cũng như muốn được ủ ấm, từ cửa chính đến cửa sổ đều được đóng kín để giữ hơi ấm cho toàn ngôi nhà. Các quán ăn, cửa hàng, nhà hàng, quán café,…lại ngược lại, cửa được mở rộng chào đón mọi người, bên trong đèn được thắp sáng trưng toát ra một không khí ấm áp vô cùng.

Bước đến cửa hàng bà ngoài cũng là nhà của bà, dù chỉ là một quầy tạp hóa nhỏ, nhưng em cảm thấy ấm cúng vô cùng. Cả căn nhà với ánh đèn trắng xen kẽ đèn vàng như xua tan đi cả một không gian trắng xám ngoài đường. Em chui vội vào cái giường nhỏ, quấn cái chăn bông ấm áp của bà sau khi bà và mẹ đi khuất. Gần trưa, trời không còn mưa nữa, không khí cũng trở nên bớt lạnh hơn. Ánh nắng ấm áp tuy không nhiều nhưng cũng đã xuất hiện làm cho con đường trở nên khô hơn, mọi người rũ bỏ những chiếc áo mưa và con phố trở nên tấp nập hơn rất nhiều.

Mẹ và bà đã về, xách rất nhiều đồ và không quên mua cho em những quả bắp nướng rất to. Em thích nhất là món bắp nướng . Cầm trong tay quả bắp đang nóng hổi, hơi ấm như được truyền qua tay em, mọi người ngồi vừa ăn vừa trò chuyện thật vui vẻ, em kể cho bà và mẹ nghe những câu chuyện ở lớp, ở trường, kể về bạn bè, rồi không quên xin mẹ mua thêm cho mình một chiếc áo len. Ăn xong, mẹ và bà lại vào bếp để chuẩn bị đồ ăn cho bữa trưa. Còn em thì đang ngồi đọc truyện, câu chuyện kể về cô bé mùa đông. Buổi tối đến nhanh quá, làm không khí lạnh buốt, Mọi ánh đèn được bật lên khắp nơi, từ trong nhà cho đến ngoài đường. Bầu trời không có một ngôi sao nào, sương mù bao phủ khắp nơi. Và cơn mưa phùn lại rả rích rơi.

Mùa đông năm nay bớt lạnh hơn mọi năm, nhưng cảm giác yêu thích nó vẫn không thay đổi trong em. Em thích nhìn cảnh vật phủ trắng xám, thích những bộ quần áo mùa đông đủ màu sắc, thích thú được cuộn tròn trong những chiếc chăn Sông Hồng to oạch. Yêu sao món bắp nướng thơm ngon, hay món khoai lang nóng hổi. Thích khói nghi ngút trên nồi canh của mẹ, thích cảnh cả gia đình nằm ôm nhau trên chiếc giường của bố mẹ . Ôi mùa đông, đối với em đó chính là mùa yêu thương.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Mùa đông, bầu trời xám xịt, những cơn gió mùa lạnh cóng khiến người người suýt xoa trong chiếc khăn ấm, áo ấm. Đặc trưng của mùa đông có lẽ chính là mưa và gió lạnh. Sau một tuần trời lạnh khô, nay trời đã ẩm ướt hơn nhờ cơn mưa phùn cuối đông.

Cứ vào những ngày cuối tháng 11 và 12, thời tiết trở nên xấu hơn , bầu trời vắng hẳn ánh nắng chói chang của mặt trời ngày hạ. Mùa đông mang theo không khí ảm đạm, âm u. Mùa đông, màu sắc chủ đạo chỉ có hai gam màu xám và trắng là chủ yếu.Cảnh vật nhiều khi được bao phủ bởi những lớp sương mù làm cho khung cảnh cũng mờ ảo hơn. Cảnh vật dường như thay đổi để chống trọi lại với cái rét cắt da cắt thịt đang ngự trị. Bầu trời không có nắng, thay vào đó là những đám mây nặng trĩu nước, chỉ trực rơi xuống làm tăng thêm cái lạnh vốn đã khiến mọi người rét run bần bật. Những màn nước mỏng, bụi bụi rơi xuống đọng trên cành lá. Những cành khẳng khiu những giọt nước đọng dần, đọng dần tới khi đủ độ thì thấm ướt vỏ cây, hoặc nhỏ những giọt nước truyền cành rơi xuống mặt đất. Những ngày mưa,dường như phố xá vắng vẻ hơn, mọi người ở trong nhà tránh cái rét cực độ. Nếu ai bận việc mới ra ngoài còn nếu không thì chẳng ai muốn ra ngoài đối diện với cái rét như tê tái da thịt. Trừ các chú cảnh sát giao thông, những cô chú lao công làm việc ngoài trời vất vả. Còn mọi người, dù đi ở ngoài đường, ai cũng trùm kín áo mưa, chỉ để hở ra hai con mắt nhìn đường, để tránh đi cái lạnh và sự ướt át từ mưa gió. Mưa phùn làm cảnh vật mờ đi và chìm trong những màn sương trắng mỏng. Cây cối như run rẩy trước cái lạnh giá đến khắc nghiệt của thời tiết. Đường sá cũng thưa thớt người, loang loáng những vũng nước do mưa đọng lại. Những ngôi nhà cao tầng cửa kính, nước mưa bám lên phủ kín, nước chảy thành những vệt in rõ rệt nên nền kính. Các hoạt động mua sắm, giải trí trong những ngày đông dường như trở nên yên ắng hơn, khác hẳn với mùa hè, các hoạt động giải trí sôi động hơn nhiều. Trời mưa, con người trở nên ngại hơn với các hoạt động ngoài trời.Tuy nhiên có rất nhiều người thích mùa đông, bởi mùa đông được ngủ trong chăn ấm, được ăn những món ăn nóng, được mặc nhiều áo với mẫu mã đẹp và đa dạng hơn mùa hè. Rồi được cầm trên tay cốc cà phê nóng nhâm nhi và nhìn ra ngoài trời để thấy rằng mùa đông cũng đẹp và đáng quý như bất cứ mùa nào trong năm.

Mùa đông mưa phùn giá rét là thế nhưng không thể ngăn nổi tình yêu và sự gần gũi của con người. Mọi người thường tụ họp cùng nhau ăn uống ấm cúng để kể cho nhau nghe những câu chuyện thường nhật của cuộc sống. Để cùng sát lại bằng những cái ôm xua đi những lạnh giá của thời tiết ngoài kia. Và để trân trọng hơn những ngày có nắng.

——Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp——



LamVanHay.Com

Share:FacebookTwitterLinkedin
Warning: Trying to access array offset on value of type bool in /var/home/edulodos/public_html/lamvanhay.com/wp-content/themes/lvtheme/lib/functions/social.php on line 119
PinterestEmail

Leave a Message

Registration isn't required.