[LVH] Kể về người bạn mới quen

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài:

– Giới thiệu khái quát về người bạn.

– Cảm nhận về người bạn đó.

b. Thân bài:

– Kể lại hoàn cảnh gặp gỡ, quen biết người bạn: Người bạn mà tôi mới quen tên là Minh Anh. Chúng tôi quen nhau trong buổi tập trung của khối học sinh lớp 6. Khi đó, tôi đang xem danh sách học sinh và lớp học. Tôi và Minh Anh đã quen biết khi phát hiện ra cả hai sẽ học cùng lớp. Vậy là chúng tôi bắt đầu trò chuyện, chia sẻ và kết bạn với nhau.

– Ấn tượng ban đầu về người bạn: Ấn tượng ban đầu của tôi về Minh Anh rất tốt. Đó là một cô bạn xinh xắn và hiền lành. Dáng người của Minh Anh khá nhỏ nhắn. Khuôn mặt trái xoan cùng với mái tóc đen dài lúc nào cũng được buộc gọn gàng. Đôi mắt của Minh Anh to tròn và đen láy. Chiếc miệng nhỏ lúc nào cũng nhìn em mỉm cười. Em thích nhất là nụ cười của bạn. Có thể miêu tả như thế nào về nụ cười đó nhỉ? Nó rất ấm áp, có thể khiến những người xung quanh cảm thấy vui vẻ theo.

– Miêu tả đôi nét về ngoại hình, tính cách của người bạn đó. Điều gì khiến người viết yêu mến, ngưỡng mộ nhất ở người bạn đó.

– Kể một vài kỉ niệm đẹp về người bạn đó: Tôi cũng thường nhờ Minh Anh giảng bài môn Toán. Có một người bạn giỏi giang như vậy, tôi cũng cảm thấy bản thân cần phải cố gắng hơn nữa. Ngoài giờ học, chúng tôi cũng thường đến nhà nhau chơi. Những lúc đó, cả hai thường cùng nhau xem tivi, đọc sách. Chúng tôi đều có chung sở thích là đọc sách văn học. Sau khi đọc xong một cuốn sách, tôi và Minh Anh lại chia sẻ cho nhau về nội dung cuốn sách, cảm nghĩ của mình về cuốn sách… Bố mẹ của hai đứa đều rất yêu quý tôi và Minh Anh. Mọi người bảo rằng chúng em chính là một đôi bạn cùng tiến.

– Tình cảm, thái độ với người bạn mới quen.

c. Kết bài:

– Suy nghĩ về người bạn mới quen của mình.

– Cảm nhận về vai trò của tình bạn trong cuộc sống.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết một bài văn ngắn kể về người bạn mới quen của em.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Ở đời mỗi con người đều có những người bạn để chia sẻ với nhau những niềm vui và nỗi buồn, có bạn mình cảm thấy hạnh phúc và yêu đời hơn. Tôi có rất nhiều những người bạn tốt và vui tính nhưng trong số những người bạn tốt đó tôi đã tìm được người bạn tri kỉ của mình đó là bạn Nhật Linh.

Nhật Linh trạc tuổi tôi, cao lớn hơn tôi chút. Cô ý là một cô bạn xinh đẹp. Nhật Linh có làn da trắng nõn, mái tóc đen dài và mượt, đôi mắt to và tròn. Dáng cô ý cao như dáng của các người mẫu vậy, đôi chân thì thon nhỏ đi lúc nào cũng thướt tha thanh thoát. Tôi thường hay trêu bạn ý một người mẫu trong tương lai cô ấy thường đắp lại tôi với ánh mắt trìu mến và miệng cười rất xinh.

Nhật Linh mới chuyển trường đến đây và cơ duyên làm sao bạn ý đã vào học lớp tôi. Vì công việc của bố bạn ý nên bạn phải chuyển từ một trường rất danh tiếng qua học trường tôi một trường rất là bình thường. Thành tích học của bạn ý lúc nào cũng xếp đầu trường luôn.

Bạn ý mới vào lớp tôi mà tôi đã chơi được với bạn ý vì bạn ý rất hiền lành dễ thương và rất dễ gần nữa. Nhật Linh học rất giỏi nhưng chẳng bao giờ bạn ý tỏ ra kiêu căng cả, bạn rất khiêm tốn. Cô giáo chủ nhiệm xếp bạn ý ngồi cùng bàn với tôi vì tôi chỉ là một học sinh trung bình trong lớp.

Từ ngày chơi thân với bạn ý thành tích học tập của tôi tiến bộ hơn rất nhiều. Hằng ngày sau giờ học ở lớp Nhật Linh thường đến nhà tôi giúp tôi, phụ đạo thêm cho tôi các môn như toán, lý, hóa mà tôi đang học kém. Hai đứa cứ học mãi, học mãi cho đến lúc tối lúc nào không biết. Có hôm bạn xin mẹ ngủ lại với tôi. Đêm đến khi mà hai đứa đã học xong tất cả các bài chúng tôi lại kể chuyện cho nhau nghe, ôn lại những kỉ niệm đã qua nhưng vẫn còn nhớ mãi.

Những lúc tôi mệt mỏi hay buồn phiền vì chuyện gia đình bạn ý đều đến bên cạnh tôi an ủi khuyên bảo tôi. Có bạn tôi lại quên ngay những chuyện đã xảy ra và vui vẻ như chưa từng có chuyện gì cả. Tôi còn nhớ rất rõ cái ngày tôi bị sốt dài không sao cắt được cơn sốt, nghỉ học mấy ngày rồi. Nhật Linh rất lo lắng cho tôi sau giờ học bạn đều đến thăm tôi, giảng cho tôi nghe lại những bài mà cô giáo đã dạy. Và cơn sốt lại đến bạn ngồi cạnh tôi suốt đêm không ngủ mẹ tôi bắt bạn đi ngủ mà bạn vẫn không chịu đi vì lo cho tôi. Nhìn thấy bạn lo lắng cho tôi như mẹ tôi vậy, tôi rơm rớm nước mắt, chỉ mong sao mình nhanh khỏi để chơi với bạn để bạn không phải lo lắng nữa. Chỉ có những người thật sự quan tâm bạn, thì họ mới lo lắng như vậy cho bạn mà thôi.

Tôi mong tình bạn của tôi và Nhật Linh sẽ mãi bền vững. Dù sau này mỗi đứa một phương trời nhưng chúng tôi vẫn mãi luôn hướng về nhau. Vì chúng tôi là bạn mà. Bạn bè thì lúc vui cũng như lúc buồn phải luôn bên cạnh nhau chia sẻ với nhau.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Hè năm ngoái, với kết quả học tập khá tốt, em được gia đình thưởng cho một chuyến đi biển ở Sầm Sơn. Cũng thật tình cờ, tại nơi sóng biển cát trắng này, em quen được Lan – một cô bạn rất dễ thương.

Em còn nhớ trong chuyến đi thú vị ấy, vì tò mò và thích khám phá, em xin phép bố mẹ cho đi chơi xa hơn một chút. Được bố mẹ gật đầu, em vui vẻ lắm. Em cứ đi, vừa đi vừa tròn mắt ngắm cảnh vật ven đường. Chao ôi! Nơi đây mọi thứ đều đẹp như bức tranh. Đi xa quá, em bị lạc mà quên đường về. Điện thoại không có, nhà dân cũng không có nhiều. Mặt trời đã nhô cao hơn với nhiều tia nắng gay gắt. Đang hốt hoảng vì không biết đường về, em gục xuống bật khóc. Bỗng có một người vô tình va vào em. Em ngước mặt lên, một ánh mắt bối rối cùng lời nói cuống quýt : “Mình xin lỗi bạn nhé, mình không cố ý, bạn có sao không? ” Em ngây ra một lúc vì giọng nói nhẹ nhàng cùng khuôn mặt trái xoan đang đầy vẻ lo lắng của người bạn va vào mình. Tôi dụi mắt, lắc đầu nguầy nguậy. Chẳng chờ em nói thêm, bạn đã cất lời hỏi han: “Bạn có chuyện buồn à, khóc tèm lem rồi kìa? ” Nghe tới đây, mình òa khóc: ” Mình… Mình bị lạc đường “. Bạn vội tiếp lời luôn : ” Hay mình đưa bạn về nhà nhé, mình là người ở đây nên rành đường lắm. ” Em gật đầu, lấy tay lau nước mắt. Bấy giờ em mới có dịp để ý kỹ bạn hơn. Nước da ửng hồng, có lẽ vì vừa mới chạy. Mái tóc đen, dài được bạn buộc cao lên. Đôi mắt đen, to tròn luôn khiến người đối diện có một sự gần gũi, dễ mến.

Trên đường về, chúng em trò chuyện với nhau. Hóa ra bạn tên Lan và sinh cùng ngày tháng năm sinh với em. Những câu chuyện đầu tiên của hai đứa trẻ vừa quen biết lại tạo nên một tình bạn mới đẹp biết nhường nào. Lan dễ gần và thân thiện lắm. Bạn bắt chuyện với em hệt như chúng em đã quen nhau từ rất lâu rồi. Nắng mùa hè vàng như rót mật trên đuôi tóc cột cao lắc lư theo bước đi của Lan. Lan cười xinh lắm. Đôi mắt cười cùng chiếc răng khểnh càng làm cho nụ cười của Lan duyên hơn. Con đường bỗng dưng gần hẳn lại. Kia rồi, khách sạn gia đình em thuê ở. Chúng em ôm nhau, nói lời tạm biệt và không quên hứa hẹn ngày gặp lại.

Mới đó, cũng sắp một năm rồi. Em và Lan vẫn giữ liên lạc tới tận bây giờ. Ngày sinh nhật của chúng em đã cận kề, chắc chắn em sẽ xin bố mẹ đến Sầm Sơn một lần nữa, gặp Lan – người bạn đáng mến mới quen.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–



LamVanHay.Com

Share:FacebookTwitterLinkedin
Warning: Trying to access array offset on value of type bool in /var/home/edulodos/public_html/lamvanhay.com/wp-content/themes/lvtheme/lib/functions/social.php on line 119
PinterestEmail

Leave a Message

Registration isn't required.