[LVH] Kể lại truyện Bài học đường đời đầu tiên bằng lời văn của em

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm.

– Dẫn dắt kể lại câu chuyện.

b. Thân bài:

– Kể về ngoại hình và tính cách của nhân vật Dế Mèn.

– Trò đùa hại người của Dế Mèn.

– Bài học Dế Mèn rút ra cho bản thân mình: Không được kiêu căng, hợm hĩnh, phải biết yêu thương và giúp đỡ người khác…

c. Kết bài:

– Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật của văn bản.

– Bài học em rút ra từ câu chuyện của Dế Mèn.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết một bài văn kể lại truyện Bài học đường đời đầu tiên bằng lời văn của em.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Một lần nọ, Dế Mèn đi phiêu lưu qua một vùng cỏ xước xanh dài thì chợt nghe thấy tiếng khóc tỉ tê. Đi vài bước, Dế Mèn gặp chị Nhà Trò đang ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.

Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cách yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Dế Mèn đến gần, an ủi mãi chị mới kể rằng:

Năm trước, gặp khi trời làm đói kém, mẹ chị đã phải vay lương ăn của bọn Nhện. Sau đấy, không may mẹ mất đi, còn lại thui thủi có một mình. Mà chị vốn sinh ra đã ốm yếu, kiếm bữa nuôi thân còn chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Không có gì trả nợ, mấy bận bọn Nhện đã đánh chị. Chúng còn đe trên đường về nhà hôm đó sẽ chăng tơ ngang đường để bắt, vặt chân, vặt cánh ăn thịt chị. Vừa buồn vừa sợ, chị chỉ biết ngồi gục bên tảng đá mà khóc. Nghe xong, Dế Mèn xòe hai càng ra bảo: “Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu”, rồi dắt Nhà Trò đi.

Đi được một quãng thì đến chỗ mai phục của bọn Nhện. Bọn Nhện chăng từ bên nọ sang bên kia biết bao đường tơ. Khi nghe thấy tiếng Dế Mèn hỏi, từ trong hốc đá, một mụ Nhện cái cong chân nhảy ra, hai bên có hai Nhện vách nhảy kèm. Trông mụ đanh đá, nặc nô lắm. Dế Mèn quay phắt lưng, phóng càng đạp phanh phách ra oai. Mụ Nhện co rút lại rồi cúi dập đầu xuống đất như cái chày giã gạo. Dế Mèn quát: “Các người có của ăn của để, béo múp béo míp mà cứ đòi mãi một tí tẹo nợ đã mấy đời rồi. Có phá hết các vòng vây đi không?”.

Bọn Nhện sợ hãi cùng dạ ran. Cả bọn cuống cuồng chạy dọc chạy ngang, phá hết các dây tơ chăng lối. Con đường về tổ của Nhà Trò quang hẳn.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Tại vùng nọ, có anh Dế Mèn vốn tính tình hào hiệp, phong lưu, dũng cảm, thích làm điều tốt, giúp đỡ kẻ yếu.

Một ngày nọ, đang dạo trên vùng cỏ xước xanh dài, ngắm nghía cảnh vật bình yên của quê hương mình thì bỗng đâu đây có tiếng khóc tỉ tê vọng lại. Vốn tính tò mò, Dế Mèn đi thêm vài bước nữa thì gặp chị nhà Trò, một mình lủi thủi gục đầu bên tảng đá mà khóc. Trông chị Nhà Trò gầy yếu lại nhỏ con, khoác lên mình chiếc áo thâm dài điểm vàng đôi chỗ. Người chị bự những phấn như là vừa mới lột vậy. Để ý kĩ hơn, Dế Mèn thấy đôi cánh của chị ngắn cũn lại mỏng như cánh bướm vậy. Nhìn đôi cánh yếu ớt cùng thân hình nhỏ bé đến tội nghiệp của chị, tiếng khóc thì không ngừng, Dế Mèn thương chị lắm. Gắng đến gần hơn, Dế Mèn cất tiếng hỏi: Có chuyện gì khiến chị phiền lòng vậy?

Chị nhà Trò vừa nức nở vừa kể lể:

– Năm ngoái, gặp phải thời tiết xấu, mất mùa đói kém, lâm vào đường cùng, mẹ em buộc phải vay nhà nhện ít lương ăn. Nhưng rồi, một thời gian mẹ em mất, em thì còn nhỏ lại yếu ớt, thui thủi một mình kiếm ăn quá ngày chẳng đủ lấy đâu ra trả nợ cho nhà nhện. Mấy bận bọn nhện có đánh em. Hôm nay, bọn chúng chăng tơ ngang đường để vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.

Nghe đến đây, Dế Mèn tức lắm, bèn quát lớn:

– Bọn nhện cậy đông hiếp yếu, thật độc ác, chúng đúng là không coi ai ra gì mà. Để xem rồi chúng còn dám dở trò gì nữa?

Sau đó, Dế Mèn xoa đầu chị, xoè đôi càng mẫm bóng đầy oai vệ của mình ra bảo vệ, rồi trấn an chị Nhà Trò:

– Có anh ở đây, em đừng sợ, để anh cho chúng nó một bài học.

Chị Nhà Trò thôi khóc rồi cùng Dế Mèn đến chỗ mai phục của bọn nhện.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–



LamVanHay.Com

Share:FacebookTwitterLinkedin
Warning: Trying to access array offset on value of type bool in /var/home/edulodos/public_html/lamvanhay.com/wp-content/themes/lvtheme/lib/functions/social.php on line 119
PinterestEmail

Leave a Message

Registration isn't required.