[LVH] Kể lại những thay đổi chứng tỏ em đã lớn

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài:

– Vào một ngày, tôi bỗng nhận ra sự trưởng thành của mình.

b. Thân bài:

– Đối với các bạn nam

+ Vóc dáng, ngoại hình:

  • Chiều cao: cao hơn ngày trước rất nhiều
  • Giọng nói: bị vỡ giọng, nghe ồm ồm rất trầm.
  • Cơ thể: cơ thể phát triển tốt, rắn chắc hơn.
  • Trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốt hơn, nhanh nhạy hơn.

+ Tính cách:

  • Bớt hấp tấp, vội vàng hơn trước, làm việc gì cũng đều đắn đo, suy nghĩ kỹ lưỡng hơn.
  • Quan tâm, chăm sóc bản thân mình nhiều hơn.
  • Hay thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.
  • Biết quan tâm đến mọi người xung quanh mình hơn.

– Đối với các bạn nữ

+ Vóc dáng, ngoại hình:

  • Chiều cao: cao hơn ngày trước rất nhiều.
  • Giọng nói: thánh thót, trong trẻo hơn.
  • Cơ thể: cơ thể phát triển tốt, dịu dàng, nữ tính hơn.
  • Trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốt hơn, nhanh nhạy hơn.

+ Tính cách:

  • Bớt hậu đậu hơn trước, làm việc gì cũng đều đắn đo, suy nghĩ kĩ lưỡng hơn.
  • Chải chuốt, chăm lo cho bề ngoài nhiều hơn trước khi đứng trước người khác.
  • Hay thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.
  • Biết quan tâm đến mọi người xung quanh mình hơn.

– Cảm nhận về bản thân mình: Cần phải cố gắng nhiều hơn và phải rút kinh nghiệm trong cuộc sống của mình.

c. Kết bài:

– Khôn lớn đối với tôi là một điều gì đó rất thú vị và hạnh phúc.

– Đã là khôn lớn, tôi xin hứa rằng sẽ luôn chăm lo học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn lòng cha mẹ mình nữa.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy viết bài văn kể lại những thay đổi chứng tỏ em đã lớn.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Thời gian trôi đi nhanh quá! Mới ngày nào em còn là cô học sinh bé nhỏ của trường Tiểu học Hòa Bình, giờ đây em đã trở thành học sinh lớp 6A, trường Trung học cơ sở Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh.

Từ tuổi nhi đồng, giờ đây em đã bước sang tuổi thiếu niên. Em giúp đỡ mẹ một số việc nhỏ như quét dọn nhà cửa, nấu cơm và chăm sóc cu Bi lên sáu tuổi. Không còn cảnh ba mẹ phải đưa đón như trước đây mà em tự đi học cùng các bạn gần nhà. Sáng chúng em cùng đi, trưa cùng về, không la cà đây đó. Điều ấy đã thành nề nếp khiến ba mẹ em rất yên tâm.

Em chơi thân với Tú, Oanh và Nga. Bốn đứa hợp thành nhóm học tập để giúp đỡ lẫn nhau. Em học khá môn Toán, Tú và Oanh giỏi văn, còn Nga rất có năng khiếu về ngoại ngữ. Buổi tối, chúng em học nhóm ở nhà bạn Oanh, cùng giải những bài toán khó và kiểm tra lẫn nhau cho đến lúc tất cả đều thuộc bài mới thôi. Những phút giải lao, chúng em thư giãn bằng những trò chơi thú vị và bổ ích.

Lớp 6A của chúng em là một tập thể khá nổi bật về mọi mặt, từ học tập cho đến các hoạt động văn nghệ, thể dục thể thao. Sống trong môi trường ấy, em thấy mình thay đổi rất nhiều. Tính nhút nhát bớt dần, em vui vẻ hòa đồng cùng các bạn. Em rất thích những buổi dã ngoại hoặc đi tham quan di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh … cùng với lớp bởi đó là dịp để chúng em thông cảm và gắn bó với nhau hơn.

Em yêu lớp, yêu trường, yêu thầy cô, bè bạn. Em tự nhủ rằng mình đã lớn, phải chăm ngoan hơn nữa để xứng đáng với niềm tin của mọi người.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Mới ngày nào còn rụt rè bước theo lưng mẹ bước vào một môi trường học tập hoàn toàn mới lạ, thành một cô học sinh lớp một nhỏ bé, hồn nhiên với bao điều tò mò về thế giới xung quanh.

Mới đó mà đã sáu năm trôi qua, em từ một cô học sinh nhỏ đã trở thành một cô học trò lớp 6 với những trưởng thành không chỉ về thể chất mà trong cả nhận thức. Môi trường học tập đã tạo ra những suy nghĩ, những nhận thức trưởng thành hơn khiến cho em có những hành động, những suy nghĩ sâu sắc hơn, không còn tùy hứng, nông nổi như những ngày còn nhỏ nữa. Em là con út trong gia đình ba an hem, vì vậy mà em được bố mẹ và các anh hết mực cưng chiều, yêu thương. Do được cưng chiều nên tính của em khá tùy hứng, hay làm nũng với bố mẹ, thường xuyên giận hờn khi không được làm theo ý muốn của mình khiến cho bố mẹ và các anh nhiều khi cũng bất lực trước sự tùy hứng ấy của em. Em còn nhớ rất rõ trong lần khai giảng đầu tiên của đời học sinh, em đã khóc lóc không chịu vào lớp khiến cho bố hết sức phiền lòng, bối rối.

Trước khi đến trường thì em luôn háo hức vì sắp tới đây mình sẽ được đi học, lúc ấy tuy chưa hiểu đi học là như thế nào nhưng nghe các anh kể về những câu chuyện thú vị ở trường thì em cũng háo hức và chờ mong ngày khai trường đầu tiên này. Hôm ấy em đã dậy từ rất sớm để mẹ tết tóc, mặc vào bộ quần áo mới, chuẩn bị đến trường, ngay cả trên đường đi em vẫn háo hức mà nói huyên thuyên với bố về những thứ có thể thấy ở trường học mới này.

Nhưng khi bước chân vào cổng trường, sự nhộn nhịp, đông đúc lại khiến cho em lo lắng. Có rất nhiều bạn cũng có độ tuổi như em, đi theo lưng bố hoặc mẹ đi vào trường, có rất nhiều bạn vì sợ hãi mà khóc thét lên. Em thấy vậy nên cũng càng lo lắng, không biết có gì đáng sợ mà khiến cho các bạn khóc lớn như vậy. Em vốn là một đứa mít ướt nên khi thấy các bạn khóc thì em cũng khóc theo và nằng nặc đòi bố dắt về nhà, lúc này trường học đối với em là một thứ gì đó rất đáng sợ. Em khóc nhiều quá khiến cho bố phải bế em lên mà dỗ dành rất lâu, hứa hẹn mua cho em những thứ em thích và đồng ý cùng em vào lớp thì em mới đồng ý.

Bây giờ nghĩ lại thì em thấy lúc ấy mình thật trẻ con, chắc lúc ấy bố đã bối rối lắm, bố không bao giờ mắng, hay nổi giận với em mà luôn làm theo những yêu cầu vô lí của em, giờ em thấy có lỗi với bố. Nhưng, giờ đã lớn khôn hơn, em tự nhận thấy mình đã có sự trưởng thành nhất định trong suy nghĩ và nhận thức. Sự thay đổi trước hết phải nói đến thể chất, đó là sự phát triển của cơ thể, em không còn là một cô bé như ngày nào mà đã lớn hơn rất nhiều, em cao hơn xưa rất nhiều, cơ thể cũng nhanh nhẹn, khỏe mạnh hơn. Mỗi bữa cơm em có thể ăn hết ba bát cơm đầy, khác với trước đây, chỉ có một bát mà bố mẹ phải thúc ép.

Trải qua sáu năm học, dưới sự giáo dục nhiệt tình và tận tâm của các thầy cô giáo thì em có nhiều hiểu biết hơn về nhiều môn học như: toán, văn, sinh học, địa lí, công dân, đạo đức…qua những bài học bổ ích trên lớp, em còn có thể ứng dụng vào cuộc sống của mình. Chẳng hạn như khi học môn toán, em rèn luyện được khả năng tính toán của mình, vì vậy mà khi giúp mẹ đi chợ, em đã có thể tự mình tính số tiền phải trả hay số tiền trả lại mà không cần mẹ dặn dò một cách kĩ lưỡng như trước nữa. Hay như khi học môn ngữ văn, em có thể làm được một bài văn tả cảnh, tả người hay có thể phân tích một tác phẩm văn học trong chương trình, qua đó khả năng ngôn ngữ và vốn từ ngữ, em có thể giao tiếp với bạn bè và mọi người một cách lưu loát hơn.

Đặc biệt là em có khả năng sử dụng ngôn ngữ có mục đích hơn, tùy từng đối tượng giao tiếp mà em có cách nói khác nhau, đối với bạn bè là tự nhiên, thân mật, với thầy cô, bố mẹ và những người lớn tuổi thì nói lễ phép, khiêm nhường…không còn bột phát như trước nữa. Khi lớn hơn thì em cũng hiểu nhiều thứ hơn, em biết được sự cực nhọc của bố mẹ trong cuộc sống, vì vậy mà em có ý thức hơn trong việc giúp đỡ bố mẹ làm những công việc nhà như: quét nhà, rửa bát, nấu cơm…Em thấy thương bố mẹ hơn nên tự hứa với mình phải cố gắng học tập thật tốt, trở thành người con ngoan của bố mẹ, khiến cho bố mẹ có thể tự hào về mình. Em cũng nhận thấy tầm quan trọng của việc học, học để làm người, học để trở thành một người công dân tốt của đất nước, học để có thể khẳng định được vai trò của mình trong xã hội. Vì vậy nhiệm vụ học tập đối với mỗi người học sinh là vô cùng thiêng liêng, quan trọng.

Như vậy, sự trưởng thành của mỗi người là một tất yếu, một quy luật tự nhiên trong sự phát triển của con người. Mỗi một bước phát triển con người sẽ nhận thấy được sự thay đổi của bản thân mình, không chỉ về thể chất mà đó còn là những thay đổi về suy nghĩ, nhận thức.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–



LamVanHay.Com

Share:FacebookTwitterLinkedin
Warning: Trying to access array offset on value of type bool in /var/home/edulodos/public_html/lamvanhay.com/wp-content/themes/lvtheme/lib/functions/social.php on line 119
PinterestEmail

Leave a Message

Registration isn't required.