[LVH] Đóng vai con cá vàng kể lại truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài chi tiết

a. Mở bài:

– Giới thiệu sơ lược về bản thân: là cá vàng quen cuộc sống tung tăng, tự do nơi biển cả.

b. Thân bài:

* Câu chuyện gặp ông lão đánh cá:

– Vô tình bị vướng vào lưới của ông lão, “tôi” vô cùng lo sợ.

– Sau sự cầu xin, ông lão nhân hậu đã thả “tôi” về với biển cả tự do.

– Vô cùng cảm kích trước tấm lòng nhân hậu của ông lão, tôi đã bảo ông có việc gì cứ gọi tôi.

* Câu chuyện những yêu cầu của vợ ông lão:

– Đòi cá vàng đền cho một cái máng lợn mới

– Đòi cá vàng đền một cái nhà rộng

– Đòi cá vàng cho làm một bà nhất phẩm phu nhân

– Đòi cá vàng cho làm nữ hoàng

– Đòi cá vàng cho làm Long Vương

– Làm nữ hoàng vẫn chưa thỏa mãn, mụ vợ lại bắt ông lão ra đòi tôi cho mụ trở thành Long Vương ngự trên mặt biến để tôi hầu hạ và làm theo mọi ý muốn của mụ.

=> Những yêu cầu cứ ngày một tăng tiến, tham lam, vượt ra ngoài giới hạn chịu đựng của kẻ “ăn cháo đá bát” đã khiến tôi nổi giận và biến tất cả mọi thứ về vị trí cũ.

c. Kết bài:

– Đối xử với ân nhân của mình như thế, cá vàng tôi cũng đau khổ lắm. Nhưng đạo lí không cho phép tôi dung túng mụ vợ tham lam kia. Lòng tham, ích kỉ và sự bội ơn phải chịu sự trừng phạt thích đáng.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy đóng vai con cá vàng kể lại truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng dưới dạng một bài văn ngắn.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Sinh ra và lớn lên trên vùng biển rộng lớn mênh mông, tôi là chú cá vàng thần kì tự do và hạnh phúc. Tôi không nghĩ sẽ có một lúc nào đó mình bị mất tự do nên ngày nào cũng tung tăng bơi lội. Tôi thoả thích vừa bơi vừa ngắm đất trời và khám phá các ngõ ngách của vùng biển. Bỗng một hôm, mải rong chơi, tôi mắc vào lưới của một ông lão đánh cá hiền lành. Tôi van xin và được ông lão thả ra. Vô cùng cảm kích, tôi muốn trả ơn ông lão. Nhưng ông lão chẳng muốn gì, còn cầu mong trời phù hộ cho tôi mặc dù cả ngày nay ông chưa bắt được gì ngoài bùn và rong biển. Tôi tự nhủ, nếu ông lão có bất cứ điều ước nào tôi sẽ sẵn lòng giúp đỡ. Gặp được người nhân hậu như ông lão thật may mắn cho tôi.

Nhưng không may cho ông lão, khi về nhà kể lại cho vợ nghe, ông đã bị mụ ta mắng ngay là đồ ngốc. Rồi bắt ông ra biển gặp tôi đòi một cái máng lợn mới. Thương ông lão hiền lành, tôi đáp ứng ngay yêu cầu của mụ vợ. Nhưng cứ mỗi lần như thế, mụ ta lại đòi hỏi những thử lớn hơn. Lần thứ hai, mụ ta đòi một cái nhà rộng. Ngay lập tức, túp lều của ông lão biến thành ngôi nhà đẹp, có cổng lớn bằng gỗ lim, trong ngoài sáng sủa, có lò sưởi, quét vôi trắng xoá… Khi điều mong muốn này được đáp ứng, vợ ông lão nghĩ ngay đến việc đòi một thứ khác. Đến lần thứ ba, mụ muốn thay đổi thân phận mình từ một nông dân quèn thành bà nhất phẩm phu nhân. Cũng như hai lần trước, tôi đồng ý. Vợ lão đã biến thành một người khác, đứng trên thềm cao, mình khoác áo lông, đầu đội mũ nhiễu hoa, cổ quấn ngọc trai, tay đeo nhẫn vàng, chân đi giày đỏ. Ông lão tưởng như thế đã làm thoả mãn yêu cầu của vợ minh. Còn tôi, tôi vẫn chờ đợi ông lão đến để xem yêu cầu thứ tư của mụ là gì, bởi một người có lòng tham không đáy sẽ không dừng lại khi chưa đạt đến đích cao nhất. Quả như thế. Lần thứ tư, mụ ta muốn mình làm nữ hoàng.

Tôi vẫn chấp nhận. Thế là mụ ta biến thành một nữ hoàng thực sự ngồi bên bàn tiệc sang trọng. Lần này mụ ta đã quên hẳn người chồng tốt bụng của mình, ra lệnh đuổi ông đi. Bình yên được mấy tuần, ông lão lại lóc cóc đến tìm tôi. Tôi không ngạc nhiên mà thấy thương thay cho ông lão. Lần này yêu cầu của mụ vợ làm ông đau khổ và sợ hãi. Mụ ta muốn làm Long Vương ngự trên mặt biển và bắt tôi phải hầu hạ. Có lẽ mụ ta đã đi quá giới hạn mà không biết. Tôi là một chú cá vàng thần kì tự do của biển cả, tôi mang niềm vui đến cho người khác nhưng lòng tốt của tôi đã không được trân trọng. Danh dự của tôi bị xúc phạm nặng nề. Vì vậy, dù ông lão là ân nhân nhưng tôi cũng không thể thoả mãn yêu cầu của mụ ta như những lần trước nữa. Tôi lặng im không nói gì, quẫy đuôi lặn sâu dưới đáy biển. Tôi quyết định lần này sẽ dành cho mụ vợ một sự bất ngờ. Và khi ông lão trở về nhà, hết cả cái máng lợn mới, mất cả ngôi nhà rộng, lâu đài và cung điện nguy nga, hết cả ngôi vị nhất phẩm phu nhân, nữ hoàng cao quí. Trước mặt ông lão chỉ còn túp lều nát ngày xưa và trên bậc cửa, mụ vợ đang ngồi bên cái máng lợn sứt mẻ…

Đối xử với ân nhân của mình như thế, cá vàng tôi cũng đau khổ lắm. Nhưng đạo lí không cho phép tôi dung túng mụ vợ tham lam kia. Lòng tham, ích kỉ và sự bội ơn phải chịu sự trừng phạt thích đáng.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Sống dưới thủy cung rộng lớn, tôi thỏa sức bơi lượn vùng vẫy giữa đại dương mênh mông, hàng ngày tôi cùng đồng loại dạo chơi khắp đại dương, hôm nay nơi này, ngày mai nơi khác vô cùng vui vẻ, thú vị. Tôi là một chú cá vàng nhỏ, nhưng tôi không phải một con cá bình thường mà tôi cũng có những cảm xúc, cảm giác như con người thực thụ. Đặc biệt, sống lâu năm dưới đại dương nên tôi mang trong mình những sức mạnh khác hẳn với những con cá thông thường, tôi có thể biến những điều ước của con người trở thành hiện thực. Nhưng cũng có lẽ vì phép thần thông ấy của tôi mà ông lão đánh cá đã gặp phải những rắc rối, bất hạnh bởi người vợ tham lam, độc ác của mình.

Hôm ấy như bao ngày bình thường khác, tôi đang tung tăng bơi lượn dưới làn nước xanh biếc thì bị vướng vào một chiếc lưới đánh cá, lúc ấy tôi đã rất lo lắng, vì dù có những khả năng khác lạ nhưng một khi đã rơi vào tay ngư dân thì tôi cũng bị nguy hiểm như bất cứ con cá nào khác, đặc biệt mẻ lưới này lại chỉ có một mình tôi mắc lưới, nên người ngư dân càng không thể thả tôi đi. Khi được kéo lên thuyền, đối mặt với tôi là một ông lão già nua, khắc khổ nhưng ẩn chứa trong đôi mắt kia lại là sự thâm trầm, nhân hậu. Nhìn thấy tôi ông lão cũng không tránh được cái thở dài tuyệt vọng, có lẽ ông mong muốn mình thu hoạch được nhiều hơn nữa.

Để cứu lấy mình, tôi đã không hề do dự mà cất tiếng cầu xin ông lão tha mạng cho mình. Nghe tiếng tôi nói ông lão đã từ trạng thái tuyệt vọng trở nên bất ngờ tột độ, ông không thể tin được người vừa cầu xin ông lại là một con cá. Như chưa đủ thuyết phục, tôi đã tiếp tục lên tiếng, tôi hứa sẽ đáp ứng bất kì điều ước nào của ông lão nếu như thả tôi đi. Một hồi sau thì ông lão cũng bình tĩnh hơn, khuôn mặt từng trải dãn ra một nụ cười đầy nhân hậu, ông dùng hai tay nâng tôi lên khỏi đống lưới thô ráp, nhìn tôi bằng cái nhìn đầy trìu mến, ông nói ông sẽ thả tôi đi và cũng không yêu cầu bất kì lời hứa nào cả.

Lúc bấy giờ tôi vô cùng cảm động, vì trước đó tôi đã mường tượng ra những kết quả xấu nhất, đó là khi tôi bị mang đi làm thức ăn; bị ông lão bắt về nhà khi biết những khả năng đặc biệt của tôi. Lời nói của ông lão làm tôi rất bất ngờ, vì con người trong ấn tượng của tôi vô cùng tham vọng, khi được cho một lời ước thì họ nhất định sẽ yêu cầu thực hiện. Tuy ông lão không cần nhưng trước khi bơi xuống biển tôi vẫn nói với ông, nếu một ngày nào đó có điều ước gì thì hãy ra bờ biển cất tiếng gọi, tôi sẽ xuất hiện và biến điều ước ấy trở thành hiện thực.

Ông lão là một con người nhân hậu, vị tha nhưng mụ vợ của lão lại không phải vậy. Ngay sau khi nghe ông lão kể chuyện gặp tôi thì bà lão đã vô cùng nổi giận và mắng ông lão ngu ngốc, mụ ta bắt ông lão mang về cho mụ ta một chiếc máng lợn mới vì chiếc máng lợn cũ đã bị vỡ. Vì vậy mà dù không muốn thì ông lão vẫn phải ra bờ biển gọi tôi. Lúc hiện lên, thấy ông lão tôi rất vui mừng, sau khi ông lão yêu cầu chiếc máng lợn mới tôi đã vui vẻ đồng ý và nói ông lão cứ trở về nhà.

Sau khi đã có chiếc máng lợn mới thì mụ vợ vẫn không thỏa mãn, mụ ta chửi bới ông lão thậm tệ hơn, bảo sao không ước những cái lớn hơn mà chỉ yêu cầu chiếc máng lợn. Mụ ta bắt ông lão mang về cho mụ ta một căn nhà mới, thay vì căn nhà rách nát đang ở. Ông lão ra bờ biển gọi tôi lên, lúc này khuôn mặt ông lão chứa đựng những mệt mỏi, khuôn mặt già nua khắc khổ càng trở nên đáng thương. Lần này tôi vẫn chấp nhận yêu cầu của mụ vợ nhưng lúc này tôi không còn cảm thấy thoải mái như lần đầu tiên thực hiện lời ước, mặt biển phản ánh được tâm trạng của tôi mà lăn tăn gợn sóng.

Có được ngôi nhà lớn, khang trang nhưng mụ vợ vẫn chưa thể dừng lại những yêu cầu vô lí, mụ ta chửi mắng ông lão thậm tệ hơn, bắt ông lão phải ra bờ biển một lần nữa vì mụ ta muốn trở thành nhất phẩm phu nhân, có người hầu kẻ hạ, được kính trọng như những vị phu nhân thực sự. Ông lão đã bước từng bước nặng nhọc ra bờ biển, tôi hiện lên nhìn khuôn mặt đau khổ, bất đắc dĩ của ông lão quá đáng thương mà không thể chối từ, nhưng thương ông lão bao nhiêu thì tôi càng tức giận mụ vợ tham lam không tình nghĩa của lão bấy nhiêu, tôi kêu lão về nhưng mặt biển giờ đây đã nổi gió lớn.

Khi được làm nhất phẩm phu nhân, sống trong cung điện nguy nga nhưng sự thỏa mãn của mụ vợ cũng không được mấy ngày. Nếu khi hoàn thành được tâm nguyện mụ ta đã cho người đánh đuổi ông lão và bắt lão sống trong chuồng ngựa thì nay lại bắt ông lão đến trước mặt mà yêu cầu lão thực hiện điều ước cho mụ. Lần này mụ muốn trở thành chúa tể của biển cả để có thể tự do sai khiến tôi. Lúc này tôi không thể nhẫn nhịn hơn được nữa, mặt biển nổi sóng cuồn cuộn, tôi biến tất cả trở về vị trí ban đầu, mụ vợ tham lam bên chiếc máng lợn cũ. Vì tôi biết những điều ước của tôi không mang lại hạnh phúc mà chỉ toàn bất hạnh cho ông lão, vì vậy quay về thời điểm khởi đầu là cách giải quyết tốt nhất.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–



LamVanHay.Com

Share:FacebookTwitterLinkedin
Warning: Trying to access array offset on value of type bool in /var/home/edulodos/public_html/lamvanhay.com/wp-content/themes/lvtheme/lib/functions/social.php on line 119
PinterestEmail

Leave a Message

Registration isn't required.