[LVH] Đoạn văn tóm tắt văn bản Tuổi thơ tôi

1. Đoạn văn mẫu số 1

Một ngày ngồi ở quán Đo Đo, nghe thấy tiếng dế kêu. Nhân vật tôi nghĩ tới kỷ niệm ngày xưa, cùng bạn bè chơi trò chơi đá dế. Đặc biệt là kỉ niệm về Lợi – cậu bạn lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện “thu vén cá nhân”. Cậu có một con dế lửa dũng mãnh, rất yêu quý nó và nhất quyết không đổi nó lấy bất cứ thứ gì. Tụi bạn trong lớp đâm ra ghét Lợi. Nhưng vì trò đùa của một người bạn mà chú dế của Lợi bị thầy giáo thu mất. Vô tình chiếc cặp sách của thầy giáo đã đè bẹp con dế lửa. Điều đó khiến cậu rất buồn bã. Các bạn trong lớp đều vô cùng hối hận. Lợi chôn con dế dưới gốc cây bời lời. Tất cả các bạn trong lớp đều có mặt, thầy Phu cũng đến và còn đặt ở mộ con dế một chiếc vòng hoa.

2. Đoạn văn mẫu số 2

Tuổi thơ tôi kể về kỉ niệm của nhân vật tôi nhớ lại khi tình cờ nghe tiếng dế kêu. Đặc biệt là kỉ niệm về Lợi – một người bạn nổi tiếng là “trùm sỏ” trong lớp. Cậu lúc nào cũng nghĩ đến việc “thu vén cá nhân”, ai trong lớp nhờ chuyện gì cũng đòi trả công nó đàng hoàng. Lợi có con dế lửa, nó quý lắm, ai gạ gì cũng không đổi. Tụi trong lớp đâm ra ghét nên muốn trả thù cho Lợi thấy bẽ mặt. Thằng Bảo nghĩ ra cách làm cho con dế gáy ầm ĩ trong lớp, kết quả là con dế bị thầy thu. Thầy giáo vô tình để quên con dế dưới cặp khiến nó chết. Ai cũng thương chú dế và thương cả Lợi nữa. Thầy giáo, mọi người đều có mặt, buồn bã, trang nghiêm nhìn Lợi chôn cất chú dế.

3. Đoạn văn mẫu số 3

Câu chuyện kể về Lợi có con dế lửa lợi hại, khiến ai trong lớp cũng ganh tị. Mọi người cố nịnh, tìm cách đổi lấy con dế lửa của Lợi nhưng không được. Thế mọi người đâm ra ghét Lợi. Một hôm, Bảo bày trò khiến con dế của Lợi kêu âm ĩ trong lớp học. Thầy Phu liền thu hộp diêm và có ý định trả lại sau giờ học. Không may, thầy Phu vô tình làm dế lửa chết. Lợi vô cùng buồn bã và mọi người cũng không ai còn tâm trạng nào mà để ghét nó nữa. Sau đó, mọi người cùng nhau đến đám tang của dế lửa và vô cùng hối hận vì những hành động mình đã làm.

4. Đoạn văn mẫu số 4

Nhân vật tôi ngồi ở quán Đo Đo, nghe thấy tiếng dế văng vẳng liền nhớ về kỉ niệm ngày xưa. Đặc biệt là về cậu bạn Lợi – lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện “thu vén cá nhân”. Cậu có một con dế lửa dũng mãnh. Bạn bè trong lớp tìm mọi cách gạ gẫm đổi lấy con dế nhưng Lợi không đồng ý, từ đó đâm ra ghét Lợi. Một hôm trong lớp học, cậu bạn tên Bảo nghĩ ra một trò nghịch ngợm khiến con dế của Lợi bị thầy giáo thu mất. Sau tiết học, thầy giáo định trả con dế cho cậu nhưng nó đã bị chiếc cặp của thầy đè lên xẹp lép. Lợi vô cùng buồn bã, rưng rưng nước mắt. Đến khi Lợi chôn con dế dưới gốc cây bời lời. Tất cả các bạn trong lớp đều có mặt, thầy Phu cũng đến và còn đặt ở mộ con dế một chiếc vòng hoa.

5. Đoạn văn mẫu số 5

Vào một ngày khi ngồi ở quán Đo Đo, nghe thấy tiếng dế kêu. Nhân vật tôi chợt nghĩ tới kỷ niệm ngày xưa, cùng bạn bè chơi trò chơi đá dế. Đặc biệt là kỉ niệm về Lợi cậu bạn có con dế lửa dũng mãnh, cậu rất yêu quý nó và nhất quyết không đổi nó lấy bất cứ thứ gì. Nhưng một ngày vì trò đùa của cậu bạn ngồi cạnh, mà chú dế của Lợi bị thầy giáo thu mất, vô tình chiếc cặp sách của thầy giáo đã đè bẹp con dế lửa của Lợi. Cậu vô cùng buồn bã, hụt hẫng, cậu khóc rất nhiều. Các bạn trong lớp ai cũng thương chú dế dũng mãnh và thương cả Lợi. Lợi chôn con dế dưới gốc cây bời lời, các bạn trong lớp ai cũng đến để đưa tiễn con dế, thầy Phu cũng đến và còn đặt ở mộ con dế một chiếc vòng hoa, thầy rất ân hận vì hành động vô ý của mình. Đó là kỉ niệm tuổi thơ mà tôi không bao giờ quên.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–



LamVanHay.Com

Share:FacebookTwitterLinkedin
Warning: Trying to access array offset on value of type bool in /var/home/edulodos/public_html/lamvanhay.com/wp-content/themes/lvtheme/lib/functions/social.php on line 119
PinterestEmail

Leave a Message

Registration isn't required.