[LVH] Cảm nhận về nhân vật Đa-ni trong văn bản Lẵng quả thông

Cảm nhận về nhân vật Đa-ni trong văn bản “Lẵng quả thông”

1. SƠ ĐỒ TÓM TẮT GỢI Ý

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

-Giới thiệu khái quát về nhân vật Dagny

a. Ngoại hình của Đa-ni:

– Khuôn mặt trắng xanh nghiêm nghị

-Hai bím tóc dài, màu vàng.

b. Hành động, cảm xúc:

-Hành động, cảm xúc của Đa-ni trong quá trình lắng nghe bản nhạc mà nhạc sĩ E-đơ-va Gờ-ric viết tặng cô:

+Bản nhạc gợi lên trong lòng cô một nỗi xốn xang kì lạ

+Âm thanh gợi lên trong tâm trí cô bao nhiêu hình ảnh giống như trong giấc mơ.

+Cô giật mình ngước mắt lên khi người dẫn chương trình gọi tên cô.

+Đa-ni thở một hơi dài đến nỗi ngực hơi đau.

+Đa-ni khóc không giấu giếm những giọt lệ biết ơn

+Cô cúi xuống và áp mặt vào hai bàn tay vì không ngăn được ngước mắt.

+Trong lòng ào ạt cơn bão, Đa-ni khóc không cần giấu ai nữa.

– Hành động, ý nghĩ, tâm trạng Đa-ni sau khi nghe bản nhạc: Đa-ni đứng dậy và bước nhanh ra khỏi công viên và nghĩ nếu bác ở đây cô sẽ ôm bác thật chặt, cô đi ra bở biển và cảm giác về cái đẹp của thế giới đã xâm chiếm cơ thể cô.

=>nhận xét: Đa-ni là cô gái có tâm hồn trong sáng, giàu cảm xúc, nhân hậu, giàu lòng biết ơn.

2.3. Kết bài: Khẳng định vẻ đẹp tâm hồn Đa-ni.

Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Đa-ni trong văn bản “Lẵng quả thông”

Gợi ý làm bài

Nếu bạn đã từng đọc “Lẵng quả thông” – thiên truyện nổi tiếng của nhà văn Nga Konstantin Paustovsky, hẳn sẽ không thể quên được nhân vật nhà soạn nhạc Edvard Grieg và bản nhạc tuyệt vời mà ông viết tặng Đanhi, cô con gái một người gác rừng, nhân dịp cô tròn 18 tuổi.

Dagny là cô bé có vẻ đẹp trong sáng tựa thiên thần, cô bé có đôi bím tóc nhỏ xíu, con ông gác rừng. Thuở nhỏ, trong cuộc nói chuyện với người nhạc sĩ già lạ mặt, vẻ đẹp trong sáng của cô bé nhỏ đã thôi thúc nhà soạn nhạc lớn tuổi ấy hoàn thành món quà cho cô bé. Vẻ đẹp tâm hồn của Dagny được nuôi dưỡng và lớn dần theo thời gian để rồi sau mười tám năm, trở thành một thiếu nữ, Đanhi lại là một cô gái nhạy cảm, đa sầu đa cảm. Chẳng thế mà sau những buổi xem kịch, “Đanhi thường thao thức mãi không ngủ được và đôi khi lại cứ nằm trên giường mà khóc”. Rồi đến khi vô tình nhận được món quà của người nhạc sĩ năm xưa, trong lòng cô ấy dấy lên biết bao những nối niềm khôn tả. Có sự ngạc nhiên sững sờ. Có niềm vui sướng hạnh phúc. Có cả những nhớ thương kỉ niệm ấu thơ và những hình ảnh thân thương của quê hương: “Núi đồi của nàng, tiếng tù và, tiếng sóng biển quê nàng” – tâm hồn Nga dù đi đâu họ cũng luôn hướng về quê hương yêu dấu của mình. Tất cả trào lên khiến cô không cầm được nước mắt. Đanhi khóc, không giấu giếm những giọt lệ biết ơn. Cô nghe thấy trong đó tiếng gọi, tiếng thúc giục và cô cảm thấy yêu đời yêu cuộc sống này hơn.

Như cô bé Dagny trong câu chuyện, chỉ là một bản nhạc, không có giá trị cao sang hay vật chất nhưng từng đó đủ khiến tâm hồn cô hạnh phúc và tràn ngập năng lượng tích cực. Con người rồi cũng sẽ trở về với cát bụi, với đất mẹ nhưng quan trọng là sự sẻ chia, giúp đỡ của họ với người khác thì sẽ còn mãi. chẳng gì có thể ngăn được những hành động xuất phát từ đáy lòng cảm thông, từ trái tim thổn thức. Đó còn là lòng nhân ái, là truyền thống tốt đẹp của đất nước ta từ nhiều đời nay, những truyền thống ấy vẫn tồn tại và không ngừng phát triển dưới nhiều hình thức khác nhau. Vì vậy hãy cho đi để đời mãi đẹp tươi.

—————Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—————



LamVanHay.Com

Leave a Message

Registration isn't required.